Saturday, 05/12/2020 - 21:26|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Phước Quang
BÀI GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 12/2020

BÀI GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 12/2020

 

BÀI GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 12/2020

Kính thưa các thầy cô giáo và toàn thể các em học sinh thân mến!

Trong không khí của những ngày mùa thu lịch sử, đón ngày Tết độc lập của dân tộc, chúng ta không thể quên quá khứ một thời vô cùng vẻ vang của cha anh, của những người đã ngã xuống lấy máu đào tô thắm thêm trang sử oai hùng của dân tộc. Hàng triệu con người đã hi sinh vì nền đọc lập của Tổ quốc, có những người mà tuổi đời và tuổi quân còn quá trẻ. Để hiểu thêm những con người như thế, tôi xin giới thiệu với các em cuốn sách có tựa đề Mãi mai tuổi hai mươi.

Một cuốn sách bình thường như bao cuốn sách khác mà các em đã thấy và đã cầm lên trong đời, nhưng tôi mong các em hãy tĩnh tâm lại giây phút, nhìn vào chân dung một con người hiện hình trên trang bìa và đọc vào dòng chữ dưới tên sách. Khi đó các em sẽ thấy đây không phải là cuốn sách bình thường nữa, không phải là cuốn sách nữa, mà là một cuộc đời, một số phận một số phận đại diện cho thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến. Cuốn sách đặc biệt của ngày hôm nay có một cái tên rất trẻ, tràn đầy sức sống: " Mãi mãi tuổi hai mươi" Các em sẽ đọc vào trang sách và sẽ thấy mình đang đọc một trái tim, đọc một tâm hồn của một con người.

           Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi”  cuốn nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc  viết từ ngày nhập ngũ tháng 9/1971 đến ngày 30/7/1972 do Đặng Vương Hưng sưu tầm, giới thiệu và được NXB Thanh Niên ấn hành vào tháng 10/2005, có khổ sách 13x19cm và độ dày 296 trang.

Nguyễn văn Thạc sinh 1952 tại Hà Nội, nhập ngũ năm 1971 và hi sinh tại chiến trường khi chưa đầy 10 tháng tuổi quân và hai mươi tuổi đời. Cuốn Mãi mãi tuổi 20 mươi có đầu đề do Nguyễn Văn Thạc đặt tên là Chuyện đời ghi lại những điều mà anh trải qua trong cuộc đời lính ngắn ngủi, cả những điều anh cảm nhận từ cuộc sống của những ngày còn là chàng sinh viên, là học sinh. Vì vậy đọc cuốn nhật kí ta như đọc một tác phẩm văn học với nhiều hình thức thể hiện khác nhau: tự sự, trữ tình, chính luận.

Các em thân mến, người các em gặp trên trang sách này là một người trai Hà Nội. Khi anh bước chân vào ngưỡng cửa đại học là khi cuộc chiến tranh Việt Nam đang thời kỳ căng thẳng, ác liệt nhất.

Anh học giỏi  cả “xã hội” và “tự nhiên. Ở trung học anh đoạt giải nhất thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc, ở đại học anh là sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh có thể được chọn một con đường khác vào đời. Nhưng anh  và cả thế hệ của anh, năm tháng ấy đã cởi áo sinh viên khoác lên mình áo lính. Không có sự lựa chọn nào khác khi Tổ quốc lâm nguy.

Và người trai Hà Nội ấy đã vĩnh viễn nằm xuống mảnh đất Quảng Trị hơn 30 năm về trước. Hôm nay, sau 30 năm ngày chiến tranh khép lại, các em đang có trên tay mình những tâm tình của anh qua cuốn sổ nhật ký quân ngũ anh ghi trong quãng thời gian huấn luyện tân binh. Tất cả đã chưng cất lên một tác phẩm lặng lẽ trong hơn ba mươi năm qua nay được xuất hiện như một quà tặng thế hệ trẻ chúng ta hôm nay.

Mãi mãi tuổi hai mươi” trước hết là một cuốn nhật ký đầy đặn theo đúng nghĩa của nó. Cuốn nhật ký được bắt đầu viết từ ngày 02/10/1971 (thời gian đầu của cuộc đời quân ngũ) và kết thúc ngày 24/5/1972 (trước khi hành quân vào tuyến lửa).

Khoảng khắc thời gian ngắn ngủi chưa đầy một năm, một lát cắt trong cuộc đời con người nhưng nó cho ta thấy thế giới tâm tư phong phú, thấy cả tâm hồn anh, con người anh và đằng sau đó là một thế hệ đẹp đẽ đã sống và ra đi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Ngay từ đầu, cuốn nhật ký đã mở ra những trang đẹp nhất của tâm hồn anh với khát vọng ra đi, lý tưởng chiến đấu và ý thức trách nhiệm vì Tổ quốc. Anh viết: “Mình đã bắt đầu sống có trách nhiệm từ đâu, từ lúc nào? Có lẽ là từ 9/3/1971, tháng ba của hoa nhãn ban trưa, của hoa sấu và hoa bằng lăng nước” và anh khát khao: “Chóng tới gia đình lớn. Nơi ta gửi gắm thời thanh xuân của mình”. Xuyên suốt cuốn nhật ký là khát vọng được vào tuyến lửa, giáp mặt quân thù.

Vì là nhật ký – Anh ghi cho mình thôi, cuốn sách mà anh tự nghĩ sẽ không bao giờ có ai đọc nên tự nó đã phô diễn trung thành thế giới tâm tư anh: Khi phơi phới niềm vui lên đường nhưng cũng không ít khi buồn nản, chán chường... Song tình yêu, niềm tin vẫn là nốt chủ đạo trong tâm hồn anh. Chàng thanh niên Hà Nội - Nguyễn Văn Thạc còn dành phần lớn tâm tư của mình cho người mà mình yêu dấu. Hình ảnh Như Anh – người con gái anh yêu xuyên suốt cuốn nhật ký. Nhiều khi người đọc có cảm tưởng, anh đang trò chuyện cùng Như Anh, viết cho Như Anh. Hình ảnh người con gái ấy ám ảnh anh khi buồn vui, khi đau khổ, nâng anh dậy và tiếp sức cho anh nuôi sống lý tưởng, ước mơ; lời vẫy gọi thiết tha của ngày về. Tình cảm trong sáng, thuần khiết đó đã tạo nên một khoảng trời dịu dàng, bình yên đầy lãng mạn trong cuốn nhật ký.

Đây là một tình yêu lý tưởng tiêu biểu của thanh niên thời chiến tranh ấy. Chàng trai ra trận, cô gái đi học xa, tình yêu vượt thời gian và không gian chín lên trong tình cảm nhớ thương mong ngóng đợi chờ hi vọng của hai người.

Chị đã hỏi anh câu hỏi “Hạnh phúc là gì?” khi hai người còn là học sinh. Câu hỏi hạnh phúc bao lứa đôi thời chiến đã hỏi và tìm cách định nghĩa cho mình. Và khi vào lính anh đã viết thư cho chị hẹn ngày 30-4-1975 anh về gặp chị và sẽ trả lời. Lời hẹn hò như tiên tri ấy của Nguyễn Văn Thạc đã ngân một nốt trầm lắng trong lòng người con gái anh yêu, trong lòng những người cùng thế hệ, và đọng lại hôm nay một niềm bi tráng. Ngày 30-4-1975 đã qua nhưng Nguyễn Văn Thạc không về, bao nhiêu người nữa như anh không về. Câu hỏi hạnh phúc vẫn đi tìm câu trả lời ở phía trước...

Bên cạnh dòng “suy nghĩ” cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi cho ta thấy những “sự kiện” hay nói đúng hơn hình ảnh đất nước và con người Việt Nam một thời khói lửa chiến tranh vừa đau thương ác liệt vừa bình dị, vừa dữ dội vừa yên lành. Trên mỗi đoạn đường anh đi là một miền quê và những con người được khắc họa trung thực, có nét đáng yêu đáng quý nhưng anh cũng không ngần ngại nói lên những cái xấu, cái bề bộn của một thời.

Cuốn nhật kí này dừng lại tại ngã ba Đồng Lộc ngày 03-6-1972 khi anh chuẩn bị vào chiến trường. Những dòng cuối cùng anh viết dường như gấp gáp: “Kính chào hậu phương. Chào gia đình và người tôi yêu. Đêm nay tôi đi. Nhất định có ngày trở về Thủ đô yêu quí của lòng tôi”.

Hơn một tháng sau anh đã hi sinh khi mới chưa đầy 10 tháng tuổi quân và chớm 20 tuổi đời. Cũng như bao người lính khác, anh bình thản vào trận, bình thản biết mình có thể ngã xuống. Và cái anh để lại cho đời, khi sự sống đã hiến dâng cho đất nước, là cuốn sổ ghi chép này, là những bức thư gửi cho gia đình và người con gái anh yêu.

Và trước khi để các em đọc và suy ngẫm về trang viết cuộc đời anh, tôi xin dẫn lại những dòng anh gửi gắm lại cho tất cả những ai đang được sống hôm nay: “Ừ, nếu như tôi không trở lại - Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này? Tôi chỉ ao ước rằng ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc. Đừng để trống trải và bí ẩn như những trang giấy này”.

Các em thân mến, các em đã có cuốn sách này chưa? Và các em đã sẵn sàng để bước vào khoảng “trống trải và bí ẩn” của một con người mãi mãi tuổi hai mươi chưa?  Nhật kí "Mãi mãi tuổi hai mươi" của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sẽ là một cuốn sách thật ý nghĩa, một tư liệu quý giá mà thư viện trường ThCS Phước Quang muốn giới thiệu đến bạn đọc.

                                                                         

                                                                                                        Phước Quang, ngày 10/11/2020                   

          HIỆU TRƯỞNG                                                                           Người thực hiện

 

                                                                                                                    Võ Đắc Thắng

 

 


Danh mục:

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 3
Hôm qua : 7
Tháng 12 : 17
Năm 2020 : 2.775